Có những ngày buồn như thế
- Jang Kều
- 1 ngày trước
- 2 phút đọc
Mấy bữa nay
toàn những chuyện chẳng vui.
Một đám quan chức của bộ nọ
đua nhau ăn hối lộ,
để “bán” ra những tờ chứng nhận
rằng sản phẩm này đảm bảo,
sản phẩm kia an toàn.
Chỉ cần trả tiền
là xong.
Và xã hội thì ăn, thì uống,
mà đâu có hay rằng
chẳng có gì đảm bảo cho những thứ kia
ngoài những tờ giấy
được mua
bằng tiền,
bằng chính
những tờ-giấy-bạc.
Rồi một cô gái mà tôi không quen,
chỉ mới biết trên Facebook dạo gần đây,
vì mọi người nhắc đến rất nhiều.
Đa phần là ngưỡng mộ,
là biết ơn,
vì cô đã góp phần khai trí.
Rồi cô bị bắt,
bỏ lại những đứa trẻ bơ vơ,
hình như bốn,
hay năm.
Trong đó có một bé
còn tự kỷ.
Một người mẹ đơn thân,
nỗ lực bán hàng nuôi con,
vất vả, cực thân,
mà vẫn đau đáu
những vấn đề xã hội.
Một cái kết
không quá bất ngờ,
nhưng vẫn đau,
vẫn khiến người ta
nghĩ mãi.
Rồi có một cậu kia,
chỉ vì thích nghịch AI,
làm luôn một chiếc clip
cưỡi trăn
trên hồ Gươm lịch sử.
Thế là bị phạt.
Vì clip sai sự thật,
vì ảnh hưởng xấu
đến hình ảnh Thủ đô,
nhất là khi
lại ở khu di tích.
Thế có nghĩa là từ nay
đừng cố mà sáng tạo linh tinh.
Hoặc có làm,
thì cũng đừng chia sẻ.
Ngồi “chế” AI rồi xem một mình,
cười cũng một mình.
Nhớ nhé.
Rồi thêm một cái tin nữa,
nghe mà khó tin,
dù đã quen
với những điều như thế.
Người ta nói
có công ty mua thịt heo
nhiễm dịch tả châu Phi,
mang về “phù phép”
thành đồ hộp sạch.
Một công ty lớn,
có bề dày lịch sử.
Hơn bảy mươi năm tuổi,
từng là ngọn cờ đầu,
không chỉ trong nước
mà cả khu vực.
Không biết họ đã làm vậy
từ bao giờ.
Không rõ vì sao.
Chỉ biết rằng
sức khoẻ con người
bị đem ra đánh đổi,
và niềm tin
thì lại thêm một lần
bị tổn thương.
Chuếnh choáng ở nhà,
chỉ mong được yên.
Ngắm mấy cái cây,
làm những việc rất nhỏ,
và chơi cùng em Muối.
Vậy mà hôm nay
tìm hoài không thấy.
Em đâu rồi,
Muối ơi?
Nhớ đôi mắt nâu,
hay dò xét nhìn quanh.
Em mới đến,
vẫn còn bỡ ngỡ.
Cả tuần liền chăm em,
và chờ đợi,
chờ em quen nhà,
chờ em thôi dè dặt.
Chỉ mới đêm qua thôi
em hãy còn vui,
ăn hào hứng,
lượn qua lượn lại,
liếc nhìn cô chủ
bằng ánh mắt nâu
trong vắt.
Vậy mà giờ đây
em đã đi đâu?
Muối ơi,
Muối ơi,
hãy về đây nhé.
Hãy trở về,
lại mang đến
những niềm vui bé nhỏ,
để ít nhất trong những ngày này
ta vẫn còn có niềm tin,
còn le lói ước mong,
còn một chút gì
gọi-là-hy-vọng.
Có những ngày,
những ngày buồn như thế.
Ta chẳng biết phải làm gì,
chỉ mong trời sáng,
để được chào
những tia nắng
của ngày mai.
JK, Sài Gòn, 9/1/2026






![[Dịch thơ] Đôi mắt họ mãi trong veo](https://static.wixstatic.com/media/dce180_755fe1e8c77a401c8910a9f61fbbcde9~mv2.jpg/v1/fill/w_980,h_551,al_c,q_85,usm_0.66_1.00_0.01,enc_avif,quality_auto/dce180_755fe1e8c77a401c8910a9f61fbbcde9~mv2.jpg)
Bình luận