Tết Hội An
- 16 giờ trước
- 2 phút đọc
Không nhớ nổi nữa
năm nay là cái Tết thứ bao nhiêu
mình đã ở Hội An.
Hình như bắt đầu
từ khi Taka vừa tròn một tuổi.
Từ đó thành lệ,
năm nào cũng vậy.
Sáng mùng Một cúng xong
cả nhà lên đường,
một chuyến xuất hành quen
đến mức không còn nghĩ đó là chuyến đi.
Đến tối
đã thong thả dạo dọc sông Hoài,
ngắm người ta mặc đẹp,
đi chậm,
cười nhiều.
Thuyền qua lại
đèn hoa đăng trôi lững lờ,
mỗi ngọn đèn
chắc đang chở một điều ước.
---
Rồi một lúc nào đó
nhà mình thành cư dân xứ Hội.
Thấm thoắt tám mùa Xuân.
À, trừ hơn hai năm sống ở nước ngoài,
vậy ra đã mười lăm năm
ăn Tết ở đây.
Nhiều hơn ở quê ngoại Hưng Yên,
cũng nhiều hơn cả
những cái Tết từng sống tại Thủ đô - quê nội.
Thế là tự hỏi:
vì sao?
Vì sao mình yêu nơi này,
vì sao cứ muốn
nhấp từng ngụm thời gian đầu năm
ở một nơi rất nhỏ.
Mình vẫn thích gọi Hội An là thị xã.
Cách gọi ấy
nghe vừa đủ gần.
-----
Hội An không giống một thành phố
theo nghĩa người ta thường hình dung.
Không có cảm giác đô thị
đang vội vàng lớn lên,
không nhà cao nối tiếp nhà cao,
không cái mới nào cố cao hơn cái cũ.
Nhưng Hội An cũng không hẳn là làng quê.
Vẫn có cánh đồng,
có sông,
có dừa nước trải dài,
có cánh cò bay qua buổi chiều
mềm như nhung nhuộm nắng.
Và rồi
phố cổ vẫn xôn xao,
đèn lồng sáng lên mỗi tối,
bóng người nghiêng qua nhau
như một dòng chảy khác của thời gian.
-----
Hội An lại có biển.
Không chỉ một.
An Bàng.
Cửa Đại.
Tân Thành.
Hà My nối dài về phía Đà Nẵng.
Biển ở rất gần,
như một cánh cửa mở ra
để gió thổi bớt những điều không cần giữ.
-----
Nơi này dường như có đủ mọi thứ
mà vẫn không thừa.
Một chút làng quê.
Một chút phố.
Một chút biển.
Những làng nghề lặng lẽ
giữ hộ hồn vía cũ.
Tất cả tụ lại,
nhỏ thôi,
xinh thôi,
vừa đủ để người ta thấy mình không lạc.
-----
Tết ở đây
vàng lên bởi cúc.
Đậm thêm bởi thược dược nhiều màu.
Mai.
Quất.
Những chậu bướm rung rinh trước hiên.
Hướng dương quay mặt về phía nắng.
Ít đào.
Ít nhất chi mai.
Nhưng dạ yến thảo thì nhiều,
mềm mại mà sống động
như chính nhịp thở nơi này.
-----
Tết Hội An
đậm mà không ồn.
Giữ được cái xưa
nhưng không từ chối hôm nay.
Ấm.
Thân tình.
Ngăn nắp.
Văn minh.
Mọi thứ
đều dừng ở mức vừa vặn.
-----
Có lẽ vì vậy
mình luôn muốn ở đây mỗi độ Xuân sang.
Không phải để làm gì đi đâu,
chỉ để được ở.
Bình yên.
Thênh thang.
Đón Tết.
- JK, viết tối 28 Tết

📸 một cổng chào làm băng





Bình luận