[Dịch thơ] Đôi mắt họ mãi trong veo
- Jang Kều
- 3 thg 12, 2025
- 1 phút đọc
Ngày chậm chạp, ngày mưa dầm,
Ngày gương vỡ và kim thất lạc,
Ngày mi mắt khép trên chân trời biển cả,
Những thời khắc giống nhau, ngày tù hãm,
Tinh thần tôi từng còn lấp lánh trên lá
Và trên hoa, giờ trần trụi như tình yêu,
Bình minh mà nó lãng quên khiến nó cúi đầu
Và ngắm nhìn thân xác mình ngoan ngoãn mà vô ích.
Thế nhưng, tôi đã thấy những đôi mắt đẹp nhất trần gian,
Những vị thần bạc cầm ngọc bích trong tay,
Những vị thần đích thực, những cánh chim trong lòng đất
Và trong nước, tôi đã nhìn thấy họ.
Đôi cánh họ là đôi cánh tôi, chẳng còn gì tồn tại
Ngoài cú vỗ cánh làm rung chuyển nỗi khổ đau tôi,
Cú vỗ cánh sao trời và ánh sáng
Cú vỗ cánh đất, cú vỗ cánh đá
Trên những đợt sóng từ đôi cánh họ,
Tư tưởng tôi được nâng đỡ bởi sự sống và cái chết.
(Trích trong tập thơ "Thủ đô của nỗi đau", Paul Éluard 1926, Jang Kều dịch 2/12/2025)
P/S: Trở về từ Phú Yên, tôi nhớ mãi những đôi mắt này, những đôi mắt trong veo, những cánh chim trong lòng đất...


















Bình luận