
Khoảng lặng ngày ba mươi
- 2 giờ trước
- 2 phút đọc
Kỳ nghỉ năm nay dài
đủ cho một đợt hồi sức sau những dặm dài công tác.
Cả nhà xách nhau đi Đà Nẵng
Một food tour bất tận,
không kế hoạch, không lịch trình.
Thấy nơi nào được nhắc đến nhiều là ghé.
Ăn, rồi ngủ, rồi ghi lại vài clip review
Thong dong như chưa từng bận rộn.
Rồi về lại Hội An.
Chơi, nghỉ, làm vườn.
Thích nhất là sáng sớm 30 ra đồng cắt lúa.
Lúa nhà Oliver Garden đã chín vàng.
Bốn rưỡi sáng, cả nhà và bạn bè í ới gọi nhau.
Người cắt, người bó, người dậm, người giê.
Hít hà mùi rơm mới,
thấy nắng còn mềm,
những bông hoa dại li ti lấp lánh.
Tám giờ hơn về tới nhà,
nhận tin một người bác mất.
Bác ấy
cả đời dấn thân cho điều mình tin:
hoà giải, tự do, dân chủ.
Một cây bút luôn đau đáu vì thời cuộc.
Bác đi đúng ngày 30 tháng tư -
Ngày của hoà hợp, thống nhất,
Nhưng đến nay,
lòng người vẫn còn chia...
Ngồi bần thần.
Nhớ những lần gặp bác,
những câu chuyện, cắt nghĩa
cho những điều từng chưa sáng.
Nhớ cả những ngày đầu
tháng Năm,
năm hai ngàn mười bốn.
Giàn khoan 981,
Rất nhiều người đã xuống đường.
Năm mươi mốt năm.
Đất nước liền một dải,
nhưng những vết cắt thì chưa.
Nghèo đói, bất công, tham nhũng.
Những xáo trộn không lộ trình.
Doanh nghiệp kiệt sức,
người dân chật vật.
Lời nói thì đẹp,
nhưng thực tại vẫn dằng dặc:
những dự án dở dang,
những chính sách chưa kịp đi vào đời sống.
Tối nay vẫn pháo hoa.
Lễ hội vẫn rực rỡ.
Ngày mai Quốc tế Lao động.
Rồi thêm hai ngày nghỉ cuối tuần.
Khắp chốn vẫn tưng bừng.
Chỉ tự hỏi:
lòng người có sáng lên như pháo hoa,
có xanh được màu hy vọng?
Bác Tương Lai đã thôi rồi,
nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.
- JK, 30.4.2026 -
(*) Hai câu cuối lấy từ bài Khóc Dương Khuê của Nguyễn Khuyến




Bình luận